Trang chủ


Trang dòng Hùng Việt

Gallery


November 2017

MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   

Calendar Calendar

Khách thăm







Mấy điều đáng cười về cách nhìn lịch sử của người Trung Quốc

Share
avatar
Admin
Admin

Tổng số bài gửi : 764
Join date : 31/01/2008

Mấy điều đáng cười về cách nhìn lịch sử của người Trung Quốc

Bài gửi by Admin on 21/3/2017, 5:18 pm

Tác giả: Phùng Học Vinh

Dịch giả: Hồ Bạch Thảo

Trích đoạn từ nguồn – https://anhbasam.wordpress.com/2016/12/06/10-963-may-dieu-dang-cuoi-ve-cach-nhin-lich-su-cua-nguoi-trung-quoc/

(Tác giả thiên kỳ văn này là Phùng Học Vinh, học giả về bộ môn lịch sử. Ông hiện sống tại Hương Cảng, cũng là tác giả các sách về lịch sử như “Tại Sao Nhật Bản xâm Lăng Trung Hoa”, “Trắc Diện Về Lịch Sử Trung Quốc ”, “Tìm Hiểu Lịch Sử Bắc Dương”)

Nguyên nhân do viết sử, nên thường cùng người trong nước đàm luận về lịch sử; đương nhiên không tránh được những lúc đỏ mặt tía tai để tranh luận. Lúc đầu người mình tiếp thu lịch sử có vấn đề là do tin tức sai, lâu rồi thành quen, sự sai lầm không phải từ tiếp thu mà thôi, mà còn cả cách thức tư duy nữa. Chiều nay nhàn hạ, bèn hạ bút bàn về vấn đề này, nhắm tỉnh ngộ. Cái gọi là lời nói thẳng khuyên bằng hữu thì không có gì không nói; hy vọng người trong nước đầu óc mở mang, thông minh ra, không còn tự lừa mình, lừa người nữa.

– Cười thứ nhất: “Ta có thể chống đế quốc, nhưng ngươi không thể độc lập”.

Tại Trung Quốc không thiếu những người được gọi là nhà văn hoá, yêu lịch sử, mỗi khi bàn đến đoạn lịch sử về việc Ngoại Mông Cổ được độc lập, thường không hẹn nhưng đều phát biểu với 2 ý: 1. Quốc Dân Chính Phủ (1) không có khả năng, đã bỏ Ngoại Mông Cổ. 2. Chính phủ tân Trung Quốc thật phản động, thản nhiên chi trì cho Ngoại Mông Cổ độc lập. Những người được gọi là “nhà văn hoá” này, lúc tuyên bố những câu nêu trên, hiển nhiên trong đầu óc họ đã có sẵn giả thiết: Ngoại Mông Cổ từ xưa đến nay thuộc Trung Quốc; nhân dân Ngoại Mông Cổ độc lập là phi pháp.

Sự thực ra làm sao? Sự thực là Ngoại Mông Cổ từ đời Minh trở về trước không nằm trong lãnh thổ Trung Quốc, từ thời đầu Thanh Ngoại Mông Cổ qui thuận đế quốc Đại Thanh vì khiếp sợ vũ lực của Đại Thanh. Năm 1912 qua chiếu thư “Thanh Đế Thoái Vị” đem Ngoại Mông Cổ “chuyển nhường” cho Trung Hoa Dân Quốc. Sự việc này không trưng cầu ý kiến của dân Mông Cổ, nhân dân Ngoại Mông Cổ có quyền không công nhận. Lập luận này có sức nặng chứ?

Lịch sử Trung Quốc cận đại hô hào phản Đế cứu quốc, độc lập tự chủ. Trung Quốc cần phản đối thực dân, cần tranh thủ độc lập. Như vậy có đúng không? Rất đúng. Nhưng một khi bàn đến nhân dân Ngoại Mông Cổ cần tranh thủ độc lập, thì các vị thanh niên “ái quốc” của nước ta bèn trở mặt. Bởi các vị thanh niên “ái quốc” nước ta nhận thức rằng: Chỉ có người Trung Quốc mới có thể độc lập, còn các ngươi Ngoại Mông Cổ lại muốn độc lập ư! Chỉ là mộng ảo!

Ta có thể phản Đế, nhưng ngươi thì không thể độc lập! Nhà quan thì lửa sáng rực, nhưng các hộ dân thì không được thắp đèn! Đó là miệng lưỡi của các nhà “ái quốc” yêu lịch sử.

Dân Ngoại Mông Cổ trước kia là người Ngoại Mông Cổ, sau đó là người Thanh, nhưng họ từ trước tới nay chưa hề là người Trung Quốc; dân nước này cũng có quyền chọn không làm người Trung Quốc. Người Trung Quốc có quyền tranh thủ độc lập, nhân dân Ngoại Mông Cổ cũng có quyền tranh thủ độc lập; chúng ta đều là người, người người đều bình đẳng. Ta có thể phản Đế, nhưng ngươi thì không thể độc lập, cùng một trường hợp cư xử theo 2 tiêu chuẩn khác nhau, tước đoạt lẽ phải. Vấn đề này cần phải phân tích cho rõ, nếu người Trung Quốc không cẩn thận, thì cũng như những người được coi là “nhà văn hoá ái quốc” kia, nhưng đem gương ra soi thì mặt mũi của họ [cũng hung dữ xâm lăng] chẳng khác gì con quỉ Nhật Bản trước kia; cả hai [cùng đồng loại] nhưng kẻ chạy 50 bước, cười người chạy 100 bước (2)

Chú thích:

Quốc Dân Chính Phủ: chính phủ dân quốc sau cách mệnh lật đổ nhà Thanh.

Kẻ chạy 50 bước cười người chạy 100 bước: điển từ sách Mạnh Tử, ngũ thập bộ tiếu bách bộ [五十步笑百步五十步笑百步], kể chuyện 2 ông tướng đánh giặc thua chạy, ông chạy 50 bước chê cười ông chạy 100 bước là thiếu dũng cảm.

Ý kiến của Văn Nhân .

Bài viết của Phùng học gỉa rất hay dám nhìn thẳng vào sự thực nhưng rất tiếc đấy không phải là cách nhìn của người Trung quốc (Trung hoa dân quốc và Trung hoa nhân dân cộng hoà quốc ).

Tác gỉa có lẽ sinh ra và lớn lên ở Hương cảng thuộc địa của bọn Tây dương , không được dạy giỗ đến nơi đến chốn về qúa khứ oai hùng của Trung quốc vì thế mà tâm tình không giống người Trung quốc , con tim không đồng nhịp đập với người Trung quốc , nhìn về qúa khứ ở góc nhìn khác với người Trung quốc …

Suy nghĩ như người Trung quốc chính cống thì :

Đức ‘Hãn tổ’ đã dựng cờ khởi nghiệp cả ngàn năm vậy mà nay vẫn có người không biết đau sót khi mất đi 1 nửa ‘quê cha đất tổ …’

Người Trung quốc Hoàn toàn đúng khi nói …


  1. Quốc Dân Chính Phủ (1) không có ‘tí’ khả năng đã bỏ Ngoại Mông Cổ.
  2. Chính phủ tân Trung Quốc thật ‘siêu’ phản động, thản nhiên chi trì cho Ngoại Mông Cổ độc lập.


Hiển nhiên trong đầu óc người Trung quốc ‘phải’ chứa sẵn giả thiết : Ngoại Mông Cổ từ xưa đến nay vẫn là cái gốc của Trung Quốc ; nay nhân dân Ngoại Mông Cổ độc lập là phi pháp 100%….

Ông Phùng Học Vinh trồng chối ngược mà nhìn lịch sử khi phát biểu … “Dân Ngoại Mông Cổ trước kia là người Ngoại Mông Cổ, sau đó là người Thanh, nhưng họ từ trước tới nay chưa hề là người Trung Quốc” … ‘Hãn tổ’ Thành cát tư người ‘Mông cổ’ lập ra Đại Hãn quốc rồi truyền ngôi cho đại Hãn con , đại Hãn con lập ra nhà Nguyên (của đại Hãn quốc) , theo quy luật chung triều nào cũng có lúc hưng lúc suy nhưng triều ‘ta’ chưa bao giờ tận số , lúc gian nan thì cùng lắm đại Hãn chạy về quê cũ , không xưng là Nguyên thì là nhà Bắc Nguyên cũng là của Đại Hãn quốc thế thôi …, xui lắm mất cả ấn truyền quốc cũng chẳng sao , người nhà Nguyên – Mông cổ mất thì người bộ tộc Nữ Chân lượm được lập ra triều Mãn Thanh …cũng giống dòng …“hung nô thiết hồ” nhà ta cả có lộn đi đâu mà lo …

Bọn quốc dân nổi loạn làm dữ qúa thì Đại Hãn từ chức , từ đấy nước gọi là Trung quốc thay cho Đại Hãn quốc và thay cái ghế khác đại loại gọi là đại Tổng thống hay gì gì đi nữa ..nhưng rồi ai ngồi vào đó …không ngoài giống dòng nhà ta …lịch sử không thay đổi gì , Nguyên và Mãn Thanh vẫn là 1 ‘nhà’ của Trung quốc ‘ta’ mà sao Phùng ‘học gỉa’ lại nói …“Dân Ngoại Mông Cổ trước kia là người Ngoại Mông Cổ, sau đó là người Thanh, nhưng họ từ trước tới nay chưa hề là người Trung Quốc”.

…nhưng nghiền ngẫm cho nhừ thì câu trên ló ra cái nghĩa khác đúng vô cùng đúng …thì ra ông Phùng không học gỉa mà học thật ..vì khi gọi họ là người Mông cổ hay ‘Thanh nhân’ thì đã làm gì có Trung quốc , mà khi tuyên lập Trung quốc rồi thì họ lại lập ra 1 nước khác gọi là Mông cổ quốc không dính gì đến Trung quốc nên đúng là từ trước tới nay chưa hề là người Trung Quốc

Người Trung quốc không thể nào hiểu nổi tại sao ‘đất mẹ’ lại tự nhiên lìa bỏ đàn con để đến nay lịch sử ‘nó’ rối rắm qúa sức đến nỗi ‘học gỉa’ còn hiểu sai huống hồ gì người thường …Trung quốc là của ai ..Hán , Hoa (Bách Việt) hay Hồ (Hung nô) …???

Theo đúng ‘phép’ thì nhà Nguyên nhà Mãn Thanh phải thuộc về lịch sử nước Mông cổ chứ sao lại là triều đại của Trung quốc , phải chăng giới viết sử và Trung hoa quốc dân đã mặc nhiên coi Trung quốc là nhà nước kế thừa hay rõ hơn …là hậu thân của Đại Hãn quốc xưa ???.

    Hôm nay: 19/11/2017, 2:28 am